Lịch sử bóng đá Đức có gì nổi trội trong suốt bề dày lịch sử?

Vào đầu những năm 50, Đức có không dưới ba đội tuyển quốc gia. Các đội này đại diện cho Saarland, Cộng hòa Dân chủ và Cộng hòa Liên bang. Đội Cộng hòa Liên bang – được gọi là Tây Đức – là đội thành công nhất, giành ba World Cup và hai Giải vô địch châu Âu. Kể từ khi đất nước thống nhất vào năm 1990, Đức đã đạt được hai danh hiệu lớn khác, khẳng định vị trí của mình như là một trong những đội tuyển quốc gia vĩ đại nhất mọi thời đại. Dưới đây là 1 số thông tin thú vị về nền bóng đá Đức.

Tìm hiểu sơ lược về nền bóng đá Đức

Danh hiệu chính

World Cup: 4
Vô địch Châu Âu UEFA: 2

Thành tích cầu thủ

Cầu thủ chơi nhiều trận nhất: Lothar Matthäus (150)
Cầu thủ ghi bàn hàng đầu: Miroslav Klose (71)

Số liệu thống kê

Lothar Matthaus ghi bàn cho Tây Đức.

Tìm hiểu về lịch sử nền bóng đá Đức

Quá trình thành lập và lịch sử ban đầu của bóng đá Đức

Năm 1900, Hiệp hội bóng đá Đức (DFB) được thành lập bởi đại diện của 86 câu lạc bộ. Điều này đóng một vai trò quan trọng trong việc hợp nhất các cuộc thi ở các khu vực khác nhau của Đức thành một giải đấu quốc gia duy nhất, được thông qua vào năm 1902. Đội tuyển quốc gia đã chơi trận đấu chính thức đầu tiên vào năm 1908, thua Thụy Sĩ 3-5. Họ tham gia giải bóng đá Olympics 1912, là trận đấu đáng nhớ khi Gottfried Fuchs ghi 10 bàn trong chiến thắng 16-0 trước Nga.

Đội bóng Olympic năm 1912.

DFC đã chọn các cầu thủ cho đội tuyển quốc gia cho đến năm 1926, lúc đó họ đã bổ nhiệm Otto Nerz làm huấn luyện viên. Sau khi bỏ lỡ mùa World Cup đầu tiên do không đủ khả năng di chuyển tới Uruguay, Đức đã cố gắng để đủ điều kiện tham gia World Cup 1934. Họ lần lượt đánh bại Bỉ và Thụy Điển, nhưng cuối cùng đã bị Tiệp Khắc đánh bại ở bán kết. Họ kết thúc giải đấu với một dấu ấn tốt bằng cách đánh bại Áo trong trận đấu hạng 3.

Tan rã sau Thế chiến thứ hai

Trước thềm Thế chiến II, Áo bị sát nhập vào Đức. Đội tuyển quốc gia Áo đã nhanh chóng tan rã, một số cầu thủ của họ bị buộc phải gia nhập đội Đức bởi các chính trị gia Đức Quốc xã. Đức sau đó tham gia World Cup 1938, nhưng không thể vượt qua vòng đầu tiên trước nhiều đối thủ. Đây vẫn là trận đấu tệ nhất trong World Cup của Đức cho đến ngày nay – họ đã lọt vào vòng chung kết thứ tám so với tất cả các giải đấu khác mà họ thi đấu.

Sau khi kết thúc Thế chiến II, Đức được tách thành ba quốc gia riêng biệt: Tây Đức, Đông Đức và Saarland. Tất cả các đội ở ba nước này đã bị cấm tham gia các cuộc thi quốc tế cho đến năm 1950, điều đó ngăn cản họ tham gia World Cup 1950. Hầu hết các tổ chức và truyền thống trước chiến tranh của đất nước đã được Tây Đức kế tục, bao gồm cả DFB. Sau World Cup, DFB được chấp nhận là thành viên chính thức của FIFA.

Phép màu của Bern

Bốn năm sau, Tây Đức gặp chút khó khăn khi tham dự World Cup 1954. Họ được xếp vào một bảng có Hungary, Thổ Nhĩ Kỳ và Hàn Quốc. Sau chiến thắng 4-1 đầy thuyết phục trong trận đấu đầu tiên với Thổ Nhĩ Kỳ, huấn luyện viên Sepp Herberger quyết định không dùng những cầu thủ tốt nhất của mình cho trận đấu Hungary. Họ đã thua 3-8, nhưng vẫn tìm cách vượt qua vòng loại trực tiếp bằng cách đánh bại Thổ Nhĩ Kỳ 7-2.

Đức sau đó đánh bại Nam Tư (2-0) và Áo (6-1), dàn dựng một trận tái đấu với Mighty Magyars trong trận chung kết. Đội Hungary này – dẫn đầu bởi huyền thoại Ferenc – được nhiều người coi là một trong những đội tuyển quốc gia hay nhất trong lịch sử môn thể thao bóng đá. Tính đến thời điểm đó, họ đã bất bại trong 32 trận liên tiếp. Nếu xét ở khía cạnh các quy luật trong trận đấu đầu tiên, họ là những ứng cử viên sáng giá để giành chiến thắng trong trận chung kết.

Đến phút thứ 8, Hungary đã dẫn trước 2-0. Tuy nhiên, Tây Đức đã đáp trả bằng các bàn thắng của Max Morlock và Helmut Rahn, cân bằng tỉ số trước khi kết thúc hiệp một. Vào thời điểm đó, Hungary hoàn toàn nắm quyền kiểm soát trận đấu, nhưng chính Rahn là người đã ghi bàn thắng quyết định ở phút 84, dẫn dắt Tây Đức đến danh hiệu World Cup đầu tiên của họ. Cú lội ngược vòng này – được gọi là phép màu của Bern – đã đóng một vai trò lớn trong việc lấy lại sự công nhận quốc tế cho đất nước.

Những mất mát lớn của bóng đá Đức

Đức tương đối thành công ở hai kỳ World Cup tiếp theo. Ở World Cup 1958, họ xếp hạng 4 sau khi thua Thụy Điển ở bán kết và Pháp ở trận tranh hạng 3. World Cup 1962 là một bước lùi nhẹ, vì Tây Đức đã bị Nam Tư loại ở tứ kết. DFB đã bù đắp những mất mát này bằng cách chú trọng hơn vào lối chơi chuyên nghiệp cho bóng đá Đức, bổ nhiệm Bundesliga vào năm 1963.

World Cup 1966 chứng kiến Đức lọt vào trận chung kết, nơi họ đối mặt với chủ nhà Anh. Mặc dù Anh đã dẫn trước 2-1 cho đến những phút cuối cùng của trận đấu, nhưng Tây Đức đã tìm cách cân bằng nhờ Wolfgang Weber, đưa trận đấu đến hiệp phụ. George Hurst sau đó đưa Anh vượt lên dẫn trước bằng cách ghi một bàn thắng khỏi xà ngang gây tranh cãi. Khi những khán giả đổ xô ra sân trong những giây phút cuối cùng của trận đấu, Hurst đã ghi thêm một bàn thắng nữa, làm trận đấu kết thúc với tỷ số 4-2.

Bốn năm sau, Tây Đức đã trả thù bằng cách đánh bại đội tuyển Anh ở tứ kết. Tuy nhiên, họ phải chịu một mất mát đau lòng khác ở trận bán kết với Italia. Trong một trận đấu sau đó mang tên là “Trận đấu thế kỷ”, một lần nữa, Đức đã cân bằng lại tỉ số của trận đấu trước khi tiếng còi kết thúc chung cuộc. Họ đã ghi được hai điểm qua hai bàn thắng trong hiệp phụ nhờ Gerd Müller, nhưng nó không đủ để đánh bại Ý, đội đã ghi được ba bàn thắng.

Nền bóng đá Đức đã đạt được nhiều thành thích nổi trội

Năm 1972, Tây Đức đã tham gia Giải vô địch châu Âu đầu tiên. Trong vòng loại, họ đứng đầu trong một bảng có  Ba Lan, Thổ Nhĩ Kỳ và Albania. Trong vòng playoffs cho giải đấu 4 đội cuối cùng, họ một lần nữa đánh bại Anh 3-1 trên tổng số. Tại giải đấu hợp lệ, họ đánh bại Bỉ (2-1) và Liên Xô (3-0), khi Müller ghi được bốn bàn thắng. Đây là chiếc cúp lớn đầu tiên của họ sau 18 năm.

World Cup 1974 chứng kiến Tây Đức thi đấu trên sân nhà, điều đó khiến họ trở thành ứng cử viên sáng giá cho danh hiệu này. Trong vòng đầu tiên, Tây Đức đã được xếp với Đông Đức, Chile và Úc. Cả hai đội Đức đều an toàn tiến lên vòng đấu cuối cùng, Đông Đức đã giành chiến thắng chung cuộc với tỷ số tối thiểu 1-0. Mất mát này cho thấy Tây Đức nên điều chỉnh đội hình và chiến thuật của họ, để nâng cao tỷ lệ chiến thắng của họ trong cuộc thi.

Sau khi tiến lên từ bảng thứ hai có Ba Lan, Thụy Điển và Nam Tư, Tây Đức đã lọt vào trận chung kết với Hà Lan. Đội bóng Hà Lan được dẫn dắt bởi Johan Cruyff và chơi theo lối “bóng đá tổng lực”, đây là một đối thủ đáng gờm. Họ đã giành được vị trí dẫn đầu từ rất sớm, khi Neeskens chuyền một quá đá phạt. Tuy nhiên, Tây Đức đã vươn lên với các bàn thắng của Breitner và Müller, giành chiến thắng với tỷ số 2-1.

Cầu thủ và nhiếp ảnh gia người Đức sau khi vô địch World Cup.

Hàng loạt những thành công vang dội

Mặc dù tiếp tục tham gia vào các đội bóng mạnh ở hai giải đấu lớn tiếp theo, nhưng Tây Đức đã thất bại trong việc bảo vệ một trong hai danh hiệu của mình. Trong trận chung kết Euro 1976, họ đã gần như giành chiến thắng với tỷ số 0-2, nhưng cuối cùng thua trận trên chấm phạt đền. Tại World Cup 1978, họ không thể tiến lên từ vòng bảng thứ hai sau khi thua 1-2 trước Áo trong trận đấu quyết định. Điều này dẫn đến một sự thay đổi huấn luyện mới, khi trợ lý lâu năm Jupp Derwall lên nắm quyền.

Dưới thời Derwall, Tây Đức đã đạt được một danh hiệu lớn khác tại Euro 1980. Đây là giải vô địch châu Âu đầu tiên có tám đội và Tây Đức phải đứng đầu trong nhóm để lọt vào trận chung kết. Để làm được điều đó, họ đã đánh bại Tiệp Khắc (1-0) và Hà Lan (3-2), hòa với Hy Lạp ở vòng cuối cùng. Trong trận chung kết, họ đánh bại Bỉ 2-1 trên một cú đúp từ Horst Hrubesch.

Tây Đức đã không khởi đầu tốt ở World Cup 1982, khi họ thua trận mở màn trước Algeria. Tuy nhiên, họ đã tìm cách hồi phục bằng cách đánh bại Chile và Áo. Ở vòng bảng thứ hai, họ hòa 0-0 trước các đối thủ cũ của Anh và đánh bại Tây Ban Nha với tỷ số 2-1. Trận bán kết với Pháp là một trận đấu kịch tính, với Tây Đức hầu như rất giỏi trong khoản thắng trên chấm phạt đền. Tuy nhiên, họ đã không còn đủ sức trong trận chung kết với Ý, đội đã đánh bại họ 3-1.

Hiệu ứng Beckenbauer

Sau sự xuất hiện đáng thất vọng tại Euro 1984 – lối ra vòng bảng – DFB đã chuyển sang đội trưởng cũ của mình, Franz Beckenbauer. Là một huấn luyện viên, Beckenbauer thể hiện nhiều phẩm chất tương tự mà anh ấy có như trên sân cỏ. Được anh ấy huấn luyện, Tây Đức gần như được đảm bảo lọt vào bán kết của bất kỳ giải đấu nào.

Điều này đã được chứng minh là đúng tại World Cup 1986, nơi đội tuyển Đức đã chiến đấu trong với nhiều khó khăn để lọt vào trận chung kết. Tuy nhiên, họ không vượt qua được đội tuyển Argentina do Maradona dẫn dắt, thua trận 2-3. Hai năm sau, họ đã lọt vào bán kết Euro 1988, nhưng Hà Lan đã quyết định trả thù cho trận thua của họ tại World Cup 1974. Mặc dù dẫn trước 1-0 trong hầu hết hiệp hai, Tây Đức cuối cùng đã thua trận 1-2.

Trong ba trận chung kết World Cup liên tiếp vào năm 1990, Tây Đức cuối cùng đã giành được danh hiệu quán quân giải đấu lần thứ ba. Nhìn chung, giải đấu này chủ yếu được nhớ đến với ít bàn thắng và chiến thuật phòng thủ. Trên đường đến trận chung kết, Đức đã đánh bại Hà Lan (2-1), Tiệp Khắc (1-0) và Anh (4-3 trên chấm phạt đền). Trận đấu cuối cùng với Argentina là một trận khá buồn tẻ, khi Andreas Brehme ghi bàn thắng trong phút thứ 85.

Đội tuyển Đức ăn mừng chiến thắng World Cup 1990.

Sau chiến thắng này, Beckenbauer đã nghỉ hưu ở đội tuyển quốc gia và được thay thế bởi Berti Vogts. Tuy nhiên, sự sụp đổ của Bức tường Berlin hồi đầu năm đó thậm chí còn có tác động lớn hơn đối với đội bóng, vì điều đó có nghĩa là Tây Đức và Đông Đức cuối cùng sẽ tái hợp. Họ chính thức tái hợp vào tháng 10 năm 1990, khi Hiệp hội bóng đá Đông Đức (DFV) được nhận vào DFB. Đội tuyển Đức thống nhất đã chơi trận đấu chính thức đầu tiên với Thụy Sĩ.

Giải đấu lớn đầu tiên của đội Đức mới là Euro 1992. Sau khi tiến lên từ bảng của mình, Đức đã đánh bại Thụy Điển 3-2 trên đường tới trận chung kết, nơi họ thua trước nhà vô địch bất ngờ Đan Mạch. World Cup 1994 dường như là một cơ hội để chuộc lỗi, nhưng họ đã thất vọng khi gặp Bulgaria trong trận tứ kết. Mặc dù dẫn đầu trong hầu hết các trận đấu, nhưng Đức cho phép đối thủ của họ lật ngược tỷ số và giành chiến thắng với tỷ số 2-1.

Euro 1996 là giải đấu đầu tiên bao gồm 16 đội và Đức đã giành được 3 điểm cho một chiến thắng (thay vì 2 như lần trước). Đức có chút khó khăn để thích nghi với các quy tắc mới, khi họ tiến lên từ bảng của họ và đánh bại Croatia và Anh trên đường đến trận chung kết. Sau đó, họ đã đánh bại CH Séc với tỷ số 2-1 với một cú đúp của Oliver Bierhoff, trong đó bao gồm bàn thắng vàng đầu tiên để quyết định một giải đấu lớn.

Một chuỗi thất bại không muốn nhắc đến của bóng đá Đức

Sau khi giành được chiếc cúp đầu tiên với tư cách là một quốc gia thống nhất, Đức đã bước vào một trong những cuộc khủng hoảng tồi tệ nhất trong lịch sử. Tại World Cup 1998, họ đã thất bại trước Croatia ở tứ kết. Hai giải vô địch châu Âu sau đó (2000 và 2004) đặc biệt gây thất vọng cho người hâm mộ, vì họ đã không thể thuận lợi tiến lên từ bảng đấu.

Mặc dù là một trận hòa khó khăn (Anh, Bồ Đào Nha và Romania), Euro 2000 là một trong những giải đấu ít vinh quang nhất của Đức. Họ chỉ đạt được một điểm trong ba trận đấu. Trong trận đấu cuối cùng, một trong những cầu thủ vĩ đại nhất của đội tuyển quốc gia, Lothar Matthäus, đã xuất hiện lần cuối ở tuổi 39. Sự nghiệp của anh kết thúc với thất bại đau đớn 0-3 trước Bồ Đào Nha.

World Cup 2002 đã không có nhiều hy vọng cho Đức, đặc biệt là khi họ hầu như không thể đủ điều kiện tham gia giải đấu. Tuy nhiên, một loạt các chiến thắng sát nút 1-0 trong giai đoạn loại trực tiếp đã khiến họ xuất hiện bất ngờ trong trận chung kết, nơi họ đối mặt với Brazil. Việc đình chỉ ngôi sao tiền vệ Michael Ballack đã làm giảm đáng kể cơ hội chiến thắng của họ, tuy nhiên, họ đã thua trận 0-2.

Bốn năm sau, Đức lại gặp hoàn cảnh tương tự. Một lần nữa, họ vượt trội hơn mong đợi, ghi lại ba chiến thắng trong bảng của họ và đánh bại Thụy Điển và Argentina trong vòng loại trực tiếp. Trong một trận đấu bán kết khó khăn trước nhà vô địch cuối cùng Ý, họ đã bị loại bởi hai bàn thắng nhanh chóng vào cuối hiệp phụ. Sau đó, họ đánh bại Bồ Đào Nha trong trận tranh hạng ba, và Miroslav Klose nhận được danh hiệu Chiếc giày vàng.

Kỉ nguyên mới tạo ra với nền bóng đá Đức

Với việc thăng chức Joachim Löw lên làm huấn luyện viên trưởng vào năm 2008, Đức đã thay đổi theo phong cách phòng thủ đặc trưng của họ, tạo cơ hội cho một người tấn công. Người ta chú ý thấy những dấu hiệu đầu tiên của sự thay đổi này là tại Euro 2008, khi Đức đã chiến đấu để vào chung kết với Tây Ban Nha. Không vượt qua được Tây Ban Nha, tiki-taka, Đức đã thua trận 0-1.

Hai giải vô địch châu Âu tiếp theo cũng chứng kiến Đức thể hiện phong độ mạnh mẽ. Năm 2012, họ đã thắng cả ba trận đấu bảng và đánh bại Hy Lạp trong trận tứ kết – lập kỷ lục 15 trận thắng trong các trận đấu cạnh tranh – nhưng sau đó thua Ý 1-2. Năm 2016, họ cũng đã kết thúc ở trận bán kết; lần này, họ không thể vượt qua Pháp, người đã ghi lại chiến thắng cạnh tranh đầu tiên trước Đức sau 58 năm.

Ở giữa hai lần xuất hiện này, Đức đã vô địch World Cup 2014. Sau khi giành được một vị trí trong vòng loại trực tiếp, họ đã vượt qua Algeria ở vòng 16 (2-1) và Pháp ở tứ kết (1-0). Ở bán kết, họ đã ghi lại chiến thắng 7-1 lịch sử trước chủ nhà Brazil, ghi bốn bàn trong khoảng thời gian 7 phút trong hiệp một. Họ tiếp tục đánh bại Argentina do Messi dẫn dắt trong trận chung kết với một bàn thắng muộn từ Mario Gotze.

Kết quả FIFA World Cup của đội tuyển Đức

Đức đã 19 lần tham dự World Cup.

Bảng 1.  Thành tích của Đức ở World Cup
Năm Kết quả Ghi chú
2018 Vòng bảng  
2014 Quán quân Đạt danh hiệu lần thứ tư
2010 Hạng ba  
2006* Hạng ba  
2002 Á quân  
1998 Tứ kết  
1994 Tứ kết  
1990 Quán quân Đạt danh hiệu lần thứ 3
1986 Á quân  
1982 Á quân  
1978 Vòng ảnh 2  
1974* Quán quân Đạt danh hiệu lần thứ 2
1970 Hạng ba  
1966 Á quân  
1962 Tứ kết  
1958 Hạng tư  
1954 Từ chối tham gia  
1950 Quán quân Đạt danh hiệu lần thứ nhất
1938 Vòng 1  
1934 Hạng ba  
1930 Từ chối tham gia  

* nước chủ nhà.

Kết quả giải vô địch Châu Âu UEFA

Đức đã 13 lần tham dự giải vô địch Châu Âu (Euro).

* nước chủ nhà

Tác giả: Martin Wahl

Logo bóng đá Đức

Logo của Đức là hình ảnh đại bàng đen. Xung quanh nó, “Deutschecher Fussball-bund” (Hiệp hội bóng đá Đức) được viết thành hai phần trong vòng tròn. Ở phía dưới có ba màu cờ của Đức, đó là một sự kết hợp mới lạ so với phiên bản logo trước đây. Bốn ngôi sao ở phía trên logo, tượng trưng cho bốn chiến thắng World Cup.

Tham khảo thêm bài viết về lịch sử bóng đá Hungary tại ĐÂY

Bóng Đá - Tags: , , ,